Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

cách ly, ngày 3





                                                                      
                          CÁCH  LY,  NGÀY 3

Thấy con sâu nhỏ rên nhánh cây buồn
Thấy màu lá héo rên đất khô sương
Thấy lời ca dao hóa mây tẩm độc
Thấy cánh cò ngất ngưởng nằm gục xuống bờ mương

Thấy lá bàng sân trường quăn quéo lá
Thấy tiếng thơ ngây lạc giọng ê a vần
Thấy hình chữ méo tròn xiên chắp vá
Thấy bước đồng giao xa lạ giữa trăng êm

Thấy con bướm lạc vườn bay xa thẳm
Thấy sóc con thoi thóp ngã lăn rừng
Thấy con suối nằm chờ nguồn xả lũ
Thấy phù sa phơi lõa thể sông cằn

Thấy tượng đài ô nhiễm bóng rằm trăng
Thấy tầng cao nghểnh ngảng  hư vô nằm
Thấy mây trời nhiễm khói phủ màu tang
Thấy thiên hạ nói cười nhăn mặt nạ

Và thấy ta trôi dập dềnh rệu rã như hạt lúa bỏ quên...

                                                                 Saigon 04/4/2020




Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020

cách ly, ngày 2






                             CÁCH LY, NGÀY 2



Lỏm  xuống chỗ nằm
Dấu lưng cong trăn trở
Mặt trời xạ trị phổi
Nghe lồng ngực rêm rêm tiếng tim đập vội
Râm ran cái bụng đói
Bữa ăn trưa chả ai thèm nói
Miệng tự cách ly
Ngôn ngữ lầm lì thớ gỗ
Gió hóa vôi trên cửa kính khép hờ
Ý tưởng nhèm nhẹp dầu mỡ lúc ngồi rửa chén
Ngứa họng ho hen
Con chữ rớt vào hố xả
Trôi ra cống nhiễm độc phố xá
Công xưởng im ắng thở bằng ống hút sinh tố
Những con ruồi chán ngủ
Vo ve quanh sợi khói vu vơ
Nhớ cơn mưa đã lâu quên về
Wifi lề mề
Bầy kiến chui vào trang sách gặm chữ
Chạy ngược tìm sông xưa
Hồi ức chìm sâu đáy nứt thủy táng
Bóng tối chập choạng
Giọng cú kêu bên kia xóm xốn xang
Móng quặp vào miệng ta
Lời kinh vô hướng
Đi lên đi xuống
Chán ngáp
Mò vào giấc khuya.
                                       Sg 02-4-2020





cách ly, ngày 1





                              CÁCH LY, NGÀY 1


Cơn tỉnh giấc đạp bung chiếc gối lá
Ban mai đi ngang ô cửa
Vặn vẹo cái thân già
Thụt thò ló đầu ra lỗ nắng
Im ắng xóm
Lăng xăng thử một vòng
Lũ chó hổn hển ngang nhiên đú đởn
Móp méo một góc đường
Mấy triệu năm trước về trong trí tưởng
Tinh thể giống loài li ti vất vưởng
Xốn mắt Thượng đế
Giọt xuống viên mùn đen
Tạo sinh hình người
Phù sa mang hạt lúa lên đồi
Gieo vào đất cấm
Ẩm mốc thời gian phục hồi
Đêm trăng
Rên rỉ trong bóng tối
Cội nguồn xa xôi
Bản tin truyền hình trôi trên vách trắng
Phung phí giày gót nhọn
Tự gặm nhấm giấc cổ trang chập chờn
Lịch sử chui vào gốc cây mối đục
Thoát theo lỗ thủng loảng mây sát trùng
Hếch mũi lên thèm ngửi mùi khói độc
Thèm ôm ấp những dấu chân khô khốc
Vô cảm rã muối
Vỡ mồ hôi lăn lóc đá sỏi
Tiếng karaoke réo lên làm giật mình cơn chết đói
Mệt quá quay về hang
Chui đầu xuyên qua lỗ nắng
Chút chít ! Thở
Chút chít ! Nằm.

                                                  Saigon 01/4/2020.




Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020

tuyên cáo




TUYÊN CÁO
CỦA NHỮNG CON ĐƯỜNG
 Kết quả hình ảnh cho con đường

Trân trọng thề
Từ già tới trẻ       
Cả những “sinh lộ” nằm trên dự án thiết kế
Dù rộng dù hẹp
Dù dài dù ngắn
Hình thành từ những âm mưu tính toán
Chúng tôi
Những con đường
Được sinh ra không vì hữu ích xã hội

Các ngươi quảng cáo giao thông tiện lợi
Đội lốt phát triển
Cải trang công bằng văn minh
Ngụy tạo an sinh
Ép chúng tôi xuyên rừng phá núi
Lấp hồ lấp suối
Lôi chúng tôi sì sụp chạy
                qua vùng dân sinh nghèo đói
Công trình mới đổi đời
Dân tình ra đi tức tưởi
Chúng nuốt ruộng nuốt vườn
Nuốt sinh thổ, nuốt miếng ăn cày xới
Nuốt mồ hôi và máu của con người
Chẳng vì mục đích xã hội
Chỉ vì biệt phủ trên đồi
Chỉ vì quan to muốn thêm vợ mới
Chỉ vì những quy hoạch tư lợi

Chúng tôi
Những con đường
Tha thiết van thương
Đừng sinh đẻ chúng tôi bừa bãi
Nơi chúng tôi qua chắc chắn có oan sai
Đừng khoác lên chúng tôi
                                  tấm áo choàng nhung
Mỏng manh dễ xé dễ rách
Để rồi vá rồi chắp
Đừng trang điểm chúng tôi lớp mặt nạ hồng
Để rồi bị dị ứng hóa phẩm lỗ loang
Chúng tôi được sinh ra
                       không để gánh nợ tiêu hoang
Của quan cấp tham tàn
Của nghị gật giơ tay hai mắt nhắm
Của quý quan bà thích ngứa háng
Của cô cậu ra nước ngoài khoái chơi sang
Những trạm thu phí chắn ngang xương sống
Còng lưng dân oan
Như sợ xích nhọc nhằn quấn thắt chữ “S”
Chúng tôi không phải những túi ngầm
Các người đào lên để cất trử sự cướp công
Cải tạo, trùng tu, tái tạo gì gì mặc kệ
Chỉ làm cho thân xác chúng tôi
                                              thêm tiều tụy
Những thân xác luôn bị hành xẻ
Chẳng có nơi nào được bình yên lặng lẽ

Khi linh hồn nằm trong tay quỷ
Vi khuẩn hóa thân
Người là miếng mồi các ngươi rúc rỉa
Dân mang bệnh để các ngươi thành bác sĩ
Những bác sĩ giải phẩu chưa học cầm dao
Quen thọc cổ chứ không quen tâm cứu

Từ nhục dục cơ hữu
Tinh dịch phân hóa não bộ
Tràn xuống cổ họng
Vô độ nứng
Cưỡng hôn đất mẹ
Chúng tôi được sinh ra
Như những cô con gái trẻ
Cho cha mình loạn luân
Rồi sang tay kiếm lời
Suy kiệt thân đời

Ôi,
Xin tuyệt vọng
Tuyên cáo
Những dự án đại giả tạo
Những thiết kế đại vô luân
Toàn thể
Những con đường
Trên đất nước Việt Nam
Bằng diện thể dị hợm
Chúng tôi minh chứng.

                                  Cai lậy 6/11/2017




Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2019

những câu thơ




  NHỮNG CÂU THƠ

1-
Nhiều khi câu thơ chợt hiện
Rồi biến nhanh như chưa từng đến
Nguệch ngoạc cái vô hình mông lung
Cơn động tình của cô em xô tôi xuống biển
Ngày cá mập hồi xuân
Ngụp bơi trong sự mơn trớn của răng nhọn
Phờ phạc môi nhân ngư
Khao khát bãi bờ
Thực khủng bố mơ
Thơ, rách nát

2-
Có thể vô tình cô gái hát
Ỏng ẹo hông cố bắt chước nhả âm
Chà mông trên nốt nhạc lên đồng
Tôi gõ muỗng vào vĩ nướng
Lổm cổm định âm chạm xương
Con cá lóc hun khói
Rổn rảng bia ộc trào
Âm vận bọt tinh cầu phún thạch
Sôi lách chách trong lẫu mắm
Mềm rã phụ âm
Ngọng nghịu nhét đầy thực phẩm
Bội thực ngày táo bón
Mùa rau cải dư thừa
Thúi ung vì giá rẻ
Quảng cáo khoe mẻ
Diễn ngôn xông mùi xú uế
Tôi thắt cổ trên giọng cô gái trẻ
Nghẹn ngộp mơ
Thơ, trút hơi thập tự

3-
Hồi xuân độn căng cái bụng mỡ
Hát karaoke lịch sự
Điệu đà bỏ áo vào quần
Quen lôi thôi trí tuệ
Tôi thường quên kéo phẹc-ma-tuya
Ê ! Cấm vào
(Xin lỗi quý em chỉnh tề
Cấm vào là nơi vào dễ
Cấm phóng uế là nơi đề huề lâng lâng mùi vị
Khắp đất nước này đầy bảng cấm như thế )
Nọc rắn Eva say lúy túy
Thượng đế từ đó giảm quyền uy
Em cấm vào tôi hiện sinh đầm đìa nhân phẩm
        vặt lông trần trụi ngôn từ
Rỉa rúc cái lỗ huyệt xương sườn mỏi nhừ
Sự im lặng khổ sai của đàn ông
Bí rị mồ hôi
Vần điệu bốc mùi
Em  ngoáy lỗ mũi giỡ trò an ủi
Tôi ngả ngớn vỗ đùi
Bầm mơ
Thơ, thâm tím 

4-
Tránh bị nhồi máu cơ tim
Tôi dị ứng khoác vét-ton trang trọng
Và em chả cần nội y hoa gấm
Lấn cấn khó bước chân
Nên xạ lạ thời trang ở phố quen
Cũng bất nhẫn
Nếu em khỏa thân trong ngục tối
Tự  xiềng xích tội mình
Nén dục khổ hình
Hóa vôi vần điệu
Chết lâm sàn giấc mơ 
Thơ, dở hơi

5-
Có thể một ngày nắng gió trở trời
Người kéo tôi ra phố vui
Cạy miệng tôi đổ tràn rượu mời
Vỗ tay thúc vào bụng
Lời tán tụng yêu nước ói ra
Ngợi ca máu thù
Biện bạch sự đớn hèn
Thơ hung hăng xếp hàng diễu hành
Ngả ngớn những thi sĩ ma-nơ-canh
Đồng phục điệu
Đồng phục vần
Kéo xích ngôn từ
Chạy quanh tượng đài cẩm thạch
Tôi cúi đầu mắc cỡ thành thật
Xin tâm thần cà gật khước từ
Đừng hát lời thơ ma túy đá
Mẹ đã nghiện ngập tiều tụy xương da
Đừng cấy vào con trẻ bài ca
Sử thi tráo trở
Ngu khờ mơ
T, tuẩn tử

6-
Không ai điều khiển được giấc mơ
Nên tình đành tội lỗi
Thiên thần sẽ không mang hình người
Thượng đế buồn lẻ loi
Tôi với em là cuộc rong chơi
Của bụi và gió
(Không biết loài hoang thú
Có nằm mộng bao giờ )
Tự nhiên và tình cờ
Nghêu ngao câu thơ háo dục cào rách phố
Lẽn qua từng khung cửa sổ
Ôm rẫy nương lẳng lơ núi trọc
Thương lũng cây khô khóc
Vai mang muối biển lên đồi
Tẩy ngực con suối
Xới  phù sa về đánh thức đồng bằng
Sông vui cùng gió
Gió vui cùng người
Xé nỗi buồn rắc con hẻm nhỏ
Tẩm sạch cơn mưa
Lội qua kinh tuyến đổi múi giờ
Va vào tiếng chuông vang đưa
Run run mơ
Thơ, xuyên vĩ độ

7-
Có thể trần gian không còn gì để nhớ
Khi thân đã tro than
Hồn ước thấy vài giọt nước mắt lăn
Làm câu thơ chuyển kiếp

                              Saigon 12 / 2006





Lạng Sơn


LẠNG SƠN



Lạng ngang lạng dọc quanh đây
Lạng lên lạng xuống lạng ngày Lạng Sơn
Nàng Tô Thị ủ sầu thương
Nhìn thành nhà Mạc uất hờn bao năm
Ngậm ngùi hồn đá rêu phong
Thời qua thế lại thăng trầm sử xanh
Bước đi ngọn cỏ níu chân
Gió ru cổ độ xót gần (mà) đau xa.

                                                          LS 16/8/2018


Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

chiều mối mọt






Chiều Mối Mọt



Chiều mối mọt gặm mục mái cổ
Nắng co ro rúc rỉa phố tàn hơi
Mím môi cố duỗi bàn chân trăn trối
Ngón vô ưu gót gió rẩy run đời

Nhớ như sông chở nặng buồn lấp bến
Bờ êm xa ngọn cỏ ốm o nghiêng
Ngày ngược gió tay ôm tình khập khiễng
Xoáy vòng chân ngụp lặn phố chênh vênh

Ta nhặt ta từng mảnh rời vỡ vụn
Vốn ân cần sao lấm hạt vong ân
Ta lắp ráp ta, thành hình nhân tuyệt vọng
Hai con mắt loạn thị vô thần

Chiều mối mọt nắng phơi mùa rục ruỗng
Cốt xương rêm ran chút gió xa nguồn
Hồn rong chơi đâu, ta nghe gần huyệt lạnh
Ăn năn về làm hỏa táng vong thân.

                                                  TG. 16/11/2019