Thứ Ba, 22 tháng 8, 2023

dầm mưa

 

 

 

DẦM MƯA

 


Người đứng dưới mưa không ướt mưa

Khúc Boléro rền rĩ dưới hiên trưa

Âm ẩm gió se góc phố quạnh

Một hình mưa nhòa nhanh trên mái chùa

 

Người ngồi dưới mưa không ướt mưa

Giòng đục trôi dường thấy ta dư thừa

Phải chăng không thấm vào mạch nghẻn

Sợi tóc cong cười cợt dáng già nua

 

Người đi dưới mưa không ướt mưa

Quẹo ngỏ lưa thưa quẹo phố se sua

Ta té, để người đi không té

Mưa không dầm tượng đá cũng mốc chua

                                                                                        Satrungkim        

       Saigon 15/8/22

 

 


lời rêu đá kể

 

 

 

LỜI RÊU ĐÁ KỂ

 


 

Đò xa bãi sông quê còn nằm mộng

Gió thờ ơ ngái ngủ bên bờ

Lăn tăn lờ lững con sóng nhỏ

Vạt trăng non luồn nép luống bắp tơ

 

Ra sông lớn

Thân dầm mình ướt ẩm

Lạ bến bờ nghiêng ngả dây neo cong

Mùi tanh cá ngửi quen tay dao thớt

Ngâm ruộng nong máu thấm hạt đòng đòng

 

Tay từ đó

Lách chèo ra cửa biển

Căng buồm to hiện đại vỗ xa khơi

Tai bịt nghe, mắt tránh nhìn đảo nghiến

Tủi nhân ngư trách kể chuyện nổi trôi

 

Mặt từ đó

Quen cúi mình sỏi cuội

Giữa sông quê, giữa biển mẹ ngàn đời

Mặt trăng ơi, đừng về núp đỉnh núi

Mặt trời ơi, đừng chiếu đảo rạng khơi

 

Chân từ đó

Bỏ biển bước lên bờ

Chào lơ láo với đông người vui phố

Ngước tầng cao rừng núi lở vết thương

Đau cơn mưa đường lội tiếc sông nguồn

(Ngày lội qua sông đời ta xa lạ)

 

Giờ ngồi hát môi phiến đời rêu đá

Giai điệu lên trời cố vẽ một bông hoa

Giỗ mẹ đất xin một lời hối tạ

Mộ quê hương khẽ chạm giọt sương sa

 

                                                                        Satrungkim

                                                                     Saigon 2/9/2022

 

 

 


nằm vắt chân lên chiều

 

 

 

              NẰM VẮT CHÂN LÊN CHIỀU

 


Nằm vắt chân lên chiều

Gió nhồn nhột cô liêu

Vu vơ khều trí nhớ

Hát ngao ngao nghêu nghêu

“Tè te té te

Con gà mái ghẹ

Đẻ mười gà con

Một con đi cày

Một con đi buôn

Một con ngồi buồn

……”


Nằm vắt chân lên chiều

Đỉnh dốc già liêu xiêu

Mây về hờn giọt nắng

Hờn cong tay phím mưa

Bài hát gầy hơn xưa

Dỗ ru tìm một thuở

“À ơi con hãy ngủ

Để mẹ hái rau tần

Nấu canh cùng thịt nạc”

 

Nằm vắt chân lên chiều

Nhịp ngày đi nối đuôi

“À ơi con ngủ cho muồi

Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu

Mua vôi chợ Quán chợ Cầu

Mua cau Cam Phổ, mua trầu chợ Dinh”

 

Nằm vắt chân lên chiều

Bóng hạc cuối chân mây

Vuốt mặt trắng đôi tay

Gói ơn người cuốn lại

Mơ đời như trẻ dại

Trong lời ru mẹ yêu

 

Nằm vắt chân lên chiều...

 

                             satrungkim

                                                Saigon 15/8/22

 

 

 

 

 


mài dao

 

 

 

                              MÀI DAO

 

Tiếng dao thép vuốt đá mài rên rít

Nghe thác cao xối hận xuống vực chìm

Tranh với gió âm lùa rừng xa tít

Đất mỏi lưng trăn trở loét hành tinh

 

Tay cứa nhẹ ân tình lên lưỡi sắc (*)

Máu trăng loang óng ướt ánh mặt trời

Ta xây xẩm thấy Đặng Dung đấm ngực

Thét tiếng cười làm lệ đá rưng rơi

 

Mài cũng mỏi lớp thời gian hung bạo

Đủ đứt đôi sợi tóc bạc lào xào

Khều con sâu trên cọng xanh co rúm

Ta mài dao, ờ… chỉ để cắt rau

 

                                                   Satrungkim

                                               Saigon 8/9/2022

 

----------------------------------------------------

(*) Thơ Đặng Dung:

          “Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,

           Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma”

 

         “Thù trả chưa xong đầu đã bạc

           Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày”

                                          Phan Kế Bính dịch

 

 


hồn nhiên một thoáng

 

 

 

 

             HỒN NHIÊN MỘT THOÁNG

 


Ngày nào

Ngày không nắng phơi

Lá rúc cành cong vẫn đợi

Hồn pha màu xanh vừa mới

Lòng lành chút gió rong chơi

 

Ngày nào

Ngày không mưa rơi

Búp non trên nhánh vẫn cười

Mỏng mơ sợi mây lẽn xuống

Rụt rè sợi tóc bạc rơi

 

Ngày nào

Mưa nắng vờn nhau

Chiếc lá già chợt lao xao

Mơ hồ phiên khúc chuyển đoạn

Hồn nhiên một thoáng phai nhàu

 

Ngày nào

Ngày nắng mưa nghiêng

Ta ngồi với nỗi buồn riêng

Thấm môi cà phê không đá

Đắng đời từng giọt linh thiêng

 

                                              Satrungkim

                                              27/8/2022

 

 


Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2022

ám tượng sysisphus



                        ÁM TƯỢNG SYSISPHUS

 Nghe lòng đất rên mạch ngầm chảy ngược

Nghe súng gươm hung hãi chạy săn mồi

Nghe thóp thắt tiếng bầy đàn lũ lượt

Nghe ngàn năm khóc lịch sử trút hơi

 

Thấy điệu múa xoay hình nhân trầm cảm

Thấy ngoằn ngoèo lưỡi ghẻ rộp hàm oan

Thấy ngạo nghễ tượng đài vung nắm đấm

Thấy mắt thơ ngơ ngác lạc nhân gian

 

Ngó nhèm nhẹp nước mắt dầm mưa biển

Ngó chân chim quỵ ngã xuống đồng bằng

Ngó đàn cá đú đởn với lăng quăng

Ngó lăng quăng tò tè đeo đít muỗi

 

Nhìn chai sạn sưng khớp tay ám tối

Nhìn quả thơm nhiễm độc từ miệng dơi

Nhìn hạt gạo nghiến hàm răng lừa lọc

Nhìn mồ hôi hóa đá lăn ngực người

 

Ngẫm như thế vô thường là vô lý

Ngẫm vô tâm vô trí sẽ vô nhân

Ngẫm vô ưu chỉ là vô-không-thể

Ngẫm vô-đi vô-đứng sẽ vô-nằm…

 

Ngày hốc nắng chuyến xe về tư lự

Chở sương chiều qua phố rải mù chơi

Đốt nhang thơm xông hồn ru cổ tự

Mở hư vô ta thả trói nụ cười

 

                                                   Satrungkim

                                                                   Saigon 22/8/2022

-----------------------------------------------------------------------

(*)Sysisphus : nhân vật trong Thần Thoại Hy Lạp.

 

 

 



 

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2022

Hồn gõ kiến

 

      HỒN GÕ KIẾN



              

 

 

Ngày chợt thấy sườn rừng con gõ kiến

Gõ nỗi buồn trong hốc nhánh cây trơ

Nheo con mắt nửa vầng trăng óng hiện

Chùm tóc mây theo gió biến bất ngờ

 

Người bỏ lại vài bước đi nho nhỏ

Cỏ li ti ôm giữ dấu chân trần

Đất đồi chiều dẫu nhạt nắng phai nhanh

Hồn rễ cội cũng chút gì ấp ủ

 

Tình tàn phế buổi môi người son đỏ

Xới tóc mây búi từng lọn thị thành

Sườn rừng cong ưỡn mình ôm xa lộ

Dần quen quên ngọn nắng chớm hao hanh

 

Ngày sâu bọ bò quanh chân gõ kiến

Mắt vô tri quặp mỏ chán chường nhìn

Người xử tử tình trên cành khổ hạnh

Rồi hóa trang thành ong bướm xuân xanh

 

Nghe gõ kiến nặng hồn đi rong mãi

Giọng đôi lần lạc phố ngó rừng thưa

Bởi có lẽ dấu tích xưa hoang dại

Nằm chìm sâu dưới vôi vữa dư thừa

 

                                                satrungkim

                                                                      Saigon 22/7/22