Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

Giấc rủ rê






                  GIẤC RỦ RÊ


 1-Mơ:

Thấy anh rủ rê em về đồng nội
Cùng chăn bò và vui với chăn dê
Sáng leo núi, chiều về ta tắm suối
Ngày đồi hoang, tối nằm ngủ giường tre

Ngả ngớn học từng tiếng kêu bê cái
Hát cùng em tiếng cà cưỡng, chích chòe
Lề mề viết bài thơ khen sâu nái
Đêm tắc kè tê tỉ đọc em nghe

Hí ha cỡi yếm em làm phao nổi
Bơi qua sông rửa nỗi nhớ thị thành
Bẽn lẽn cỡi quần anh đan cầu nối
Mây trên trời nhồn nhột xuống bu quanh

Thề cứ vật em ngã giữa đồng gốc rạ
Cho sương mai thấm đẫm đất hương cày
Đú đởn nhảy lên và hét to: Trời ạ
Nếu Trời buồn thì xuống với ta đây!


2-Thực:

Ngày thức dậy quất vào mắt nắng lửa
Tai ù ù chuyện thế sự ngán ngây
Anh đã đi dọc đất nước này
Tìm chẳng thấy quê hương mình đâu nữa
Buồn như thế, giấc rủ rê tan vỡ
Nhìn bê con trừng trợn mắt trên lò
Ôi, bò cái, nếu đau nhức căng sữa
Anh xin quỳ ngửa cổ bú bi bô
Biết đâu sẽ kiếp sau này nếu có
Anh là bò em ngọn cỏ thơm tho
Và mộng mị rủ rê em trở lại
Để Ông Trời cười nhẹ hết ung thư.

                                                      8-2018





buổi kinh sáng





Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

tội nhân








đứa bé động kinh





ĐỨA BÉ ĐỘNG KINH

Sữa quặn thắt ngực tức
Người mẹ tủi mặt mím môi
Nghẹn nức tội lỗi
Cứu rỗi rủi may
Dịch thể hành hình
Góc trăng non sâu
Lũng núi đá trào
Xâm thực trí não
Đứa bé cong tay cào
Bầu vú
Nuốt nhịn rát đau
Dồn ứ 
Bắn lên tường vách
Tia sữa tướm máu
Dán keo lịch sử
Người cha treo lên chiến tích
Ngày rồi ngày
Ảo vọng gỉ hoen khung ảnh
Nhòe mắt nhìn
Đứa bé động kinh.

                                                   Saigon 18/11/2017





Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

một ngày...nín


MỘT NGÀY...NÍN
                     

Sáng nay phố
Dường như rất nhã nhặn
Nhè nhẹ gió sau cơn mưa đêm tan
Dẫu ly cà phê có vị mặn hơn đắng
Mặn như nụ cười cô chủ quán
Tôi vui vẻ nốc cốc trà thơm thơm
                                              mùi nhang
Nắng sáng
Không ai cô đơn bằng
Cái loa phóng thanh trên nóc chợ
Ai cũng nghe nhưng chẳng ai nhớ
Âm thanh tỏa vào thờ ơ
Cái bụng hơi hơi ợ ợ
Nín

Nén nhăn nhó trên tờ nhật báo
Ủy ban ủy bộ báo cáo
Công ty báo cáo
Thanh tra báo cáo
Giáo dục báo cáo
Cháo !
Dạ ? Báo cáo bác cháo gì ạ ?
Thứ gì tùy thích
Cái bụng hơi hơi rục rịch
Nín

Trưa xóm nhỏ thật yên bình
Chỉ có cái ti-vi là rộn chuyện
Nghị trường nghị gật nghị định
Chuyển kênh
Hài kịch hài nhạc hài phim
Học hài làm hài chơi hài
Phóng sự
Hài nghiêm chỉnh
Cái bụng hơi hơi sình sình
Nín

Cơn mưa sấm rền
Đèn phố lịm chìm
Một màu đen đêm
Ý nghĩ lên cơn khát nắng
Chui vào giường động cỡn
Kéo tôi ra khỏi cơn mê sướng
Nàng cải tạo sự đùa giỡn
Cửa tử cung chỉnh hình                                               
                 theo ngày rụng trứng
Những đứa con búp bê bụ bẫm
Những ma-nơ-canh biết đi
Ăn nhiều hơn nghĩ
Tôi lùng bùng hai màng nhĩ
Cái bụng sôi âm ỉ
Nín

Khuya
Trở mình, gõ vào não
Âm rơi nghịch lý
ngoằn ngoèo trang nhật kí
Đi vệ sinh
Hết nín

                             Saigon 11/2017




Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

một ngày...nản




MỘT NGÀY...NẢN

Nản nhớ
Nản quên
Nản giây thần kinh co giãn
Sờ môi
Mềm. Mấy nụ
Gió bấc biển
Quẫy đạp khúc nhân ngư
Di trú triền nghiêng
Xâm thực đảo
Vảy tróc phơi nhiễm
Tiết dục bôi vết thương cát

Nản hát
Nản hò
Nản giây thần kinh cổ
Dầm vai sóng vỗ
Vật trăng nằm ngửa
Tốc váy cười chào
Xé đêm tay cấu cào
Uể oải mùi hương phố
Cửa sổ tầng cao
Lém lỉnh lấy cắp nguyệt đào

Nản chào
Nản hứng
Nản cơ lưng xơ cứng
Tựa vào đâu
Những giấc mơ chết non
Chưa kịp liệm chôn
Nghĩa trang đã di dời cải tạo
Thối thân vũng rác
Bãi cát bồi gọi rên rời rạc
Biển nghịch chiều xé mỏng
Tơi tả gió xa

Nản ra
Nản vào
Nản chiếc kính lão
Ngước lên nhìn xuống chóng mặt
Tẩm thực màu ảo
Nhãn quang vô dụng.
Mắt. Thấy
Được mình trong tưởng tượng

Nản thương
Nản yêu
Ngồi vắt chân lên chiều
Ngáy.

                                   Saigon 18-82017



Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

khọt khẹt




KHỌT KHẸT
                                (suy nghĩ sau khi xem phim Hành Tinh Khỉ.
                                                                  Đạo diễn Tim Burton)

Những bầy khọt khẹt chạy lông nhông
Chạy từ rừng sâu xuống ruộng đồng
Chạy qua sông rộng ôm nhau tắm
Quẫy đạp dòng trôi thối bềnh bồng

Hí ha lên phố om sòm nhảy
Tường vách dấu chân giăng như bẫy
Lạy thánh lạy thần lạy tứ phương
Lạy xuống nhân gian thấy thiên đường

Xưa ăn lá quả nay ăn tất
Thịt cá mứa thừa bỏm bẻm xương
Sóng buồn biển quặn đau cùng đất
Con người cúi mặt gánh mù sương

Có lẽ Ngộ Không ngộ ngộ không
Bứt lông thả gió bái tổ tông
Quy phục kim cô du Tây trúc
Dựng chùa nhốt quỷ, gái bồng con

Khọt khẹt mánh mung rụng đuôi rồi
Ăn ỉa làm tình vãi khắp nơi
Vái vía Darwin chờ đột biến
Hóa thân vĩ đại thành con người.
                                            
                                                  Saigon 14-8-2017









Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

ung thư


UNG THƯ

Xin đừng đưa tôi lên bàn mổ
Phổi phèo gan mật nếu có u
Chỉ có thể tôi thoải mái thở
Nếu em
       Đưa môi
                   Nói
                         Ừ
Lưỡi dao mân mê da thịt
Này cưng
Là sản phẩm nhân tạo
Ta chỉ biết phục vụ loài người
Quyền năng ở đầu lưỡi
Lập trật tự từ cú ngoáy ngọt đâm
Cục u ngoan
Ngươi là sản phẩm lơ đễnh phóng khoáng
                                                 của Thượng đế
Làm rơi vào tế bào bao tử
Chất dịch tiêu hóa hằm bà lằng thứ
Đẹp ngon càng nhiều độc tố
Hỗn loạn cấu trúc ADN mệt nhừ (1)
Lỗi thứ hai từ Eva Bà Tổ
Là hôn vào mũi Adam hai lỗ
Hương trái cấm tiết nọc rắn dữ
Từ đó trái đất trở trăn
Chiến tranh bùng phát
Mỗi loại chiến tranh thải vào sinh quyển
                                 những chất khí khác nhau
Chúng ta thì cần thở
Rất cần thở
Nhưng ngươi, u cưng ơi
Ngươi là sự tích tụ của lòng tham sống
                                                     nuôi cái chết
Sự hiện diện thách thức của ngươi
Chính là sự hữu dụng thiết thực của ta
Ta, lưỡi dao nhân ái
Nhân danh chiến tranh
Đến tiêu diệt chiến tranh
**
Lạy trời
Xin đừng đưa tôi lên bàn mổ
Ruột tim thận cật nếu ung thư
Biết chắc tôi thoải mái thở
Nếu em
           Mở ngực
                       Nói
                             Ừ
Này, nỗi đớn đau hậu phẩu
Ta đến sau đường dao táo bạo
Biến thân từ Sodom(2) hỏa diệt
Đi qua Hiroshima và Nagasaki
                                                 tê liệt mặt trời
Bằng chứng ngàn đời của nhân loại
Vó ngựa Alexandre Đại đế sẽ kinh hãi
Thành tro vì hộp quẹt của ta
Trên đôi tay người phụ nữ ngọc ngà(3)
Ta trở mình ủi an những vết thương quặn đau
Phong hóa thửa đất di căn bạc màu
Len lỏi từng mạch ngầm ngọn rễ
Khống chế sự đột biến
Tưới vô cảm lên vùng băng nhiễm
Khi ta đến
Hỡi độc rễ di căn
Cái tốt cái xấu không cần cân đo đong đếm
Ta, ánh xạ tử sinh
Nhân danh sự công bình
Độc trị độc
**
Lạy trời
Tôi sờ lên tóc
Nhéo má nhéo môi
Đấm tay đá chân
Vặn lưng vặn cổ
Nghe lành lạnh chạy quanh não bộ
Xin la lớn
Đừng! Đừng! 
Đừng đưa tôi lên bàn mổ
Dù lục phủ ngũ tạng mang cục u tổ bố
Chỉ có thể thọ thêm vài mươi năm nữa
Nếu em
        Thở hơi em vào hơi thở tôi
Mà chẳng cần
                     Hé môi
                                Ừ 
                                                            Saigon 14-8-2017


(1)Những đột biến chất có thể làm hư hại ADN, và gây ra ung thư.
(2)Thành Sodom, theo Kinh Cựu Ước , một thành phố tội lỗi đã bị Thiên Chúa trừng phạt bằng một trận hỏa hoạn dữ dội.
(3)Ý nói Marie Curie (1867-1934), nhà nữ khoa học đạt 2 giải Nobel Vật lý và Hóa học, phát hiện và ứng dụng chất phóng xạ. Bà mất do bị nhiễm phóng xạ.



Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

MỘT NGÀY...LỘI




              MỘT NGÀY...LỘI

Nẩy trên vệ đường những chiếc lá khô
Như những con cá rô bị ném lên bờ
Người vội vàng dừng xe giữa phố
Tất tả khoác áo mưa
Một chút nữa thôi
Chúng sẽ trôi
Lềnh bềnh với những thứ khác
Có thể vướng mắc đâu đó ở ngã tư
Có thể hút vào cống
Có thể vào nhà, vào quán
Có thể...
Vô định ngày di tản
Phố xám nghiêng sẫm đục
Gió táp tiếng người tiếng xe hắt lên tầng cao
Đập vào lũ cổ thụ cố vặn mình trụ lại
Hành hình những cành non dại
Lá xanh tóe rách bay
Người cúi mặt che tay
Ì ạch chiều ngược gió
Lội

Giờ thì những chiếc lá khô dập dềnh đâu đó
Chỗ nằm quen sóng dìm vệ đường
Hành hạ phố phường 
Lội
Hóa xác những con mương
Nghẹt thở phục sinh gió

Những chiếc lá khô không còn ở đó...

                                                                      Saigon 11-8-2017