|
GIỚI, VỠ LÒNG CHO CU DAN
Tran thi NgH
Không biết bắt đầu
hoang mang từ khi nào, sáng sớm mới thức dậy còn nằm trong giường, câu hỏi đầu
tiên của cu Dan 3 tuổi:
- Mẹ là con gái phải
không? Không có zizi, đúng không?
- Đúng. Mẹ không có
zizi, có thứ khác. Nhưng con gái con trai gì sáng ngủ thức dậy vẫn phải đi vệ
sinh thôi. Nín lâu có thể tè trong quần.
Tết này mẹ 40 tuổi nếu
cầm tinh con heo, 39 tuổi con chuột, 38 tuổi con trâu, 37 tuổi con cọp; 36
tính theo song ngư. Rõ ràng âm dương có sai lệch múi giờ, khác nhau về giới
tính, không bình đẳng về chức năng, bất công trong phân loại đẳng cấp, khập
khiễng trong phân bố công việc, và còn nhiều thứ linh tinh chông chênh khác.
Rất nên sẵn sàng
trong mọi tư thế; bất thình lình cu Dan có thể hỏi: ngoài việc để tè, giới
còn để làm gì?
Bên Tây lẫn bên ta hiện
đang rân rộ cái gọi là La théorie du
genre enseignée à l’école, rằng
nên tẩy chay nhà trường vì đã lăm le giáo dục giới tính ở bậc tiểu học. Kênh
France 2 có đưa lên TV một clip thú vị: cô giáo giới thiệu với các em cấp I một
bức tranh cổ điển của vài thế kỷ trước; trong tranh là một mệnh phụ ăn mặc
lùng tùng xòe diêm dúa ngồi cạnh hai bé vận đầm voan xanh, giầy đen vớ trắng,
tóc dài xoắn lọn có thắt nơ. Hai bé được giới thiệu tên Georgette và Paul.
Các em ồ, à: Paul? Paul? Theo lời cô giáo, trước đây người ta cho các bé trai
vận đầm như bé gái, đến 6 tuổi mới phân biệt giới tính. Cô giáo hỏi: các em
muốn ăn mặc như thế nào? Có thích được giống nhau như Georgette và Paul? Những
cánh tay dân chủ giơ lên.
Nhưng phân biệt làm
chi cho mệt trong khi tự thân tiếng Pháp đã rải giới ở mọi thứ? Ngay trên cơ
thể mỗi người đã có cái đầu giống cái gắn trên cái cổ giống đực, trán đực ngó
xuống mũi đực và hai má cái, toàn bộ cửa khẩu gồm môi răng lưỡi họng dun rủi
sao mà tập trung toàn cái cho đến khi trổ xuống gặp cái cằm đực, ngực cái chở
hai trái vú sữa đực áp vào lưng đực phía dưới phình to hai mông cái, cánh tay
đực gãi gãi cẳng chân cái, hai bàn tay cái ngo ngoe mười ngón tay đực. Đại
khái là cơ thể đực tha theo thủ cấp cái; hai thứ này không hiểu sao lại cưu
mang các bộ phận rặt đực núp bên trong: óc đực tim đực gan đực phổi đực bao tử
đực ruột đực.
Mỗi cá nhân lại được
vây quanh bởi các vật dụng quen thuộc trong đời sống hàng ngày: bàn ghế cái
bày biện trong phòng khách đực, giường ngủ đực để cạnh bàn nhỏ cái, dương cầm
đực hòa với tây ban cầm cái trong một bản nhạc đực nhoi nhóc các nốt nhạc cái
đuổi theo một tiết điệu đực, nhà cái đóng hộp trong tường đực trần đực và sàn
đực ngăn ô bằng vách cái thành từng gian đực cái tán loạn. Các căn nhà cái tập
trung trong các khu vực đực, làm nên những thành phố cái trong một đất nước đực
tọa lạc trên một trái đất cái hình thành một thế giới đực.
Trong thế giới này
người ta ăn thịt cái cá đực, uống nước lọc cái nhưng dùng rượu đực, lấy vợ
cái trong một cuộc hôn nhân đực rồi lại ly tan cái; người chết có thể đực hoặc
cái nhưng cái chết thì – cơ khổ, lại đầy nữ tính giống như sự sống, chiến
tranh và hòa bình. Nhưng rồi tình yêu xuất thân từ con tim đực thì luôn luôn
đực để sau đó chuyển giới thành cái, trong sự thù ghét.
Lớn lên một chút, cu
Dan có thể tá hỏa tam tinh khi tìm hiểu về mạo từ trong tiếng Việt. Vì sao
con dao cái búa con sâu cái kiến con trai con gái con người con cháu con chó
con ma con quỷ con buôn, bất chấp đực cái? Vì sao phân biệt thằng nhỏ con nhỏ
thằng khùng con điên thằng cha con mẹ con cu cái bỉm con chim, bất chấp người
vật? Vì sao là hòn bi hòn dái hòn Chồng hòn Khoai hòn non bộ hòn đảo cục gạch
cục nợ cục u cục điều tra liên bang cục R, bất chấp tròn méo? Miếng nước miếng
cơm miếng canh miếng cá miếng thịt, bất chấp lỏng đặc? Nỗi buồn niềm vui nỗi
sợ niềm tự hào nỗi lòng niềm tâm sự, bất chấp lớn nhỏ? Sợi tóc sợi tơ sợi mì
sợi buồn rớt xuống tim tôi, bất chấp dài ngắn? Hột gà hột vịt hột xoàn hột ngọc
hột mưa hột đậu hột gạo – trong số này lắm thứ có thể chuyển thành hạt hoặc
trứng như hạt xoàn hạt ngọc hạt mưa hạt đậu hạt gạo, trứng gà trứng vịt,
nhưng không thể có trứng xoàn trứng ngọc trứng mưa trứng đậu trứng gạo. Tuy
nhiên, nước có thể có trứng được gọi là trứng nước; vậy trứng nước hẳn có
phôi trong đó.
Trước 1975 thanh niên
là từ được dùng cho các chàng trai trẻ, thiếu nữ dành cho các cô gái ở tuổi
thanh xuân. Ngày nay thanh niên bao gồm cả hai giới tính. Tuy nhiên oái oăm
là trong pho Dân Gian Bách Khoa Tự Điển có chàng thanh niên và nàng thiếu nữ,
nhưng lại không có nàng thanh niên! À, có nàng Thanh Niên Xung Phong, còn
nàng thanh niên không xung phong thì không có.
Con tàu hay thằng
tàu? Nó giống đực mà! Bài gì con hay hát đó.
Bateau sur l’eau…
Bateau sur l’eau…
La rivière au bord de l’eau…
Thằng Tàu là thằng
Trung Quốc, á, coi chừng nghe!
Khi mình không ưa ai,
dù nó lớn thù lù vẫn gọi nó bằng thằng, như đã từng có thằng Mỹ thằng Nhật.
Cá nhân có những đại từ biến hóa khôn lường theo quan hệ tình cảm và giới
tính: y, va, hắn, lão ấy, cha ấy, nó, thằng chả, ổng, ảnh, chàng, Người; y thị,
mụ ấy, con mẹ, con mẻ, bả, cổ, chỉ, nàng… Cẩn thận. Chừng nào lòng vỡ rồi
tính.
Con ghẻ có thể đực hoặc
cái nhưng con rể thì đực trong khi con dâu cái. Con đĩ là gái làng chơi nhưng
cái đĩ thì con gái mình, lành mạnh thôi. Đàn ông làm đĩ gọi là đĩ đực, phụ nữ
bán hoa không gọi là đĩ cái – từ này chỉ để chửi dù có bán hoa hay không, có
khi được thay bằng đĩ ngựa tuy không xác định ngựa đực hay ngựa cái. Bán trôn
nuôi miệng chỉ cần nói làm đĩ là hiểu. Có những người thực sự bán hoa nhưng ở
miền Bắc được thi vị hóa là cô hàng hoa, tiến về phía Nam bị cục mịch hóa
thành bà bán bông (chú ý: chăn bông, bông lơn, bông phèng, lông bông,
ma-cà-bông hoàn toàn không dính líu chi đến hoa lá). Buôn bán kiểu này gọi là
làm ăn, không phải làm đĩ dù cả hai ngành nghề đều nhắm vào một mặt hàng:
hoa, và một mục tiêu: sống.
Chửi nhau chó cái là
từ dành riêng cho nữ giới, với nam giới thì mắng thằng chó má, không mắng chó
ba. Nựng nịu con nít gọi chó con ơi chó con ơi, giận lên mắng đồ con chó. Đàn
ông nuôi con được gọi là gà trống nhưng khi đảm trách công việc của đàn bà sẽ
bị phê đồ gà mái. Đực tính là một đặc ân đặc quyền phẩm chất dành cho động vật
lẫn thực vật nhưng khi lớ ngớ cù lần thì bị phang đồ ngỗng đực. Một lần nữa,
chú ý: trống mái được dành cho tôm cá (tùy) và loài có lông vũ; đực cái dùng
cho thực vật, côn trùng (tùy), loài bò sát, loài có vú và có lông mao. Trong
tiếng Pháp chỉ có đực và cái cho cả đồ vật, không có bàn mái bảng trống phấn
mái kẹo trống cà-rem mái.
Học sang bài màu sắc
trong tiếng Việt coi như chết chắc; chỉ có một màu đen thôi mà đã hắc điểu,
ngựa ô, mèo mun, chó mực, gà ác (chú ý: ô kê không phải gà đen). Nhưng khoan,
mới vỡ lòng học ít thôi.
Bây giờ nghe đây, thực
thi chức năng gieo giống là heo nọc, vận dụng nghĩa vụ bầu bì sinh nở là heo
nái. Con dại cái mang, nhớ đấy, con có dại đực nhất định không mang. Thai
nghén đẻ đái là thiên chức của người mẹ nhưng lớ quớ có thể bị chửi đồ chó đẻ.
Thắc mắc tại sao chó đẻ ra người? Ví von thôi, không phải ca tụng sứ mệnh
mang nặng đẻ đau của chó đâu. Bất công vậy bảo sao nhện cái không nhai rào rạo
nhện đực sau cuộc thăng hoa, bảo sao kiến đực không ngủm củ tỏi ngay sau khi
đã tặng cho kiến chúa một gói quà chứa 4 triệu con li ti. Để phát triển dân số,
mười bốn tuổi góa phụ áo đen đã phải đẻ một triệu rưỡi trứng kiến. Một lần
trăng mật cũng đủ lãng quên đời, lặp đi lặp lại các trận mây mưa làm chi cho
phí phạm giờ công lao động. Nói tóm lại, một số loài côn trùng có vẻ làm chủ
tình hình và có ý thức cách mạng về giới tính, tuy vậy những người làm điều
hèn hạ thường bị chì chiết là đồ sâu bọ.
Đấy, đực cái là vậy.
Mới 3 tuổi không nên biết chuyện trăng gió làm chi nhưng có thể giản lược như
sau: đàn ông có nhiều em mắt xanh mỏ đỏ vây quanh sẽ được khen đào hoa, nữ giới
được đàn ông xum xoe liền bị dèm pha đồ cái thứ lẳng lơ chài mồi; đực ngoại
tình vì tìm được tình lớn sau hôn nhân, cái ngoại tình do bản chất đĩ thõa
thích lừa chồng mình giựt chồng người.
- Cu Dan, con là đực.
Nhớ chưa! Thôi đứng dậy đi tè. Đừng quên chùi zizi.
Trần Thị NgH
Saint Maurice, 07. 2014
(trích từ www.damau.org)
|
Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014
giới...
Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014
CẤU TRÚC của lá số TỬ VI.
Đây là những điều
vô cùng căn bản nhưng không hiểu những điều căn bản này, bạn dễ gặp
khó khăn khi nghiên cứu 1 lá số. Khi đã hiểu những điều này rồi
bạn cần tìm cái gì để từ đó đưa ra lời quyết đoán.
Lá số TỬ VI được
xây dựng từ các bộ sao Can Chi làm nền như cấu trúc 1 ngôi nhà, ví
von như thế để dễ hiểu. Cũng như bạn xây dựng 1 ngôi nhà với mục
đích gì, để ở, để buôn bán, để làm trường học… Bộ Can Chi làm cơ
bản, các sao còn lại là chính tinh được kể như là mục đích. Các
sao còn lại khác ngoài chính tinh ra được xem như vật trang trí,
trang thiết bị cho ngôi nhà.
Bộ sao hàng Chi gồm
các bộ:
1. TUẾ HỔ PHÙ.
2. TANG HƯ KHÁCH hỗ
trợ cho nhóm này là THIÊN MÃ .
Giữa 2 bộ trên có
sự hỗ trợ của bộ PHƯỢNG KHỐC CÁI. Bộ sao này chỉ hỗ trợ cho bộ
số 1 hoặc số 2. Đi với nhóm nào ủng hộ nhóm đó.
3. ĐÀO HỒNG HỈ bộ này luôn luôn có KIẾP
SÁT THIÊN ĐỨC, NGUYỆT ĐỨC hội họp .
4. CÔ QUẢ. Bộ CÔ QUẢ giao hội với các
bộ số 2 và 3, không giao hội với bộ TUẾ HỔ PHÙ .
Tô điểm cho bộ này
còn có 1 số sao như PHÁ TOÁI chiếm cứ 3 cung Tị Dậu Sửu. La Võng
chiếm cứ 2 cung Thìn Tuất gây tác động các cung tam hợp với nó.
Cơ bản các vị trí
các sao hàng Chi đã có vị trí xấu và tốt.
Các sao hàng Chi mô
tả tính cách, trạng thái và 1 phần công việc của mình.
Bộ sao hàng Can gồm
nhiều bộ phức tạp. Nó phối hợp giữa 2 chòm LỘC TỒN (gồm LỘC TỒN
KÌNH ĐÀ, QUỐC ẤN, ĐƯỜNG PHÙ ) và chòm BÁC SĨ (12 sao).
A. TỒN TƯỚNG PHÙ hỗ trợ cho bộ này
còn có QUỐC ẤN.
B. THANH PHI PHỤC. Luôn luôn xung với bộ
A.
C. LỰC TẤU ĐẠI.
D. HỈ PHỦ TIỂU. Luôn luôn xung với bộ
C.
E. ĐƯỜNG PHÙ, KÌNH ĐÀ luôn luôn giao
hội với 2 trong 2 bộ C, D.
F. Ngoài ra còn có bộ TUẦN TRIỆT LƯU
HÀ KHÔI VIỆT giao hội với các bộ
vừa kể.
Các sao hàng Can
thiên về mô tả công việc, tình cảm.
Hai nhóm sao hàng
Chi và hàng Can phối hợp với nhau cho ta 720 bộ Can Chi khác nhau. Ví
von dễ hiểu ta có 720 vị trí xây dựng căn nhà. Vị trí đó có thể
hợp với chính này bất hợp với chính tinh khác. Ví dụ cái chợ
lại để nơi xa vắng là bất hợp lý.
Ngoài Can Chi 2 chòm
TỬ VI 6 sao và THIÊN PHỦ 8 sao, tạo ra 72 đại cách khác nhau. Dễ
hiểu là mục đích của căn nhà, có thể gọi là mẫu nhà, như mẫu
này là trường học, mẫu này là chợ, là chùa chiền…. 72 đại cách nhân
với 720 bộ Can Chi ta có 1584 cách. Hay nói mẫu ngôi nhà biến hoá
ra. Ví dụ cùng là cái chợ, nhưng cái này gọi là chợ xép, cái
này gọi là siêu thị.
72 đại cách là 72
nghiệp chướng con người. 14 chính tinh là 14 cái nghiệp. Ví dụ TỬ
VI nghiệp ưa gánh vác, LIÊM TRINH nghiệp ưa dò xét…, THIÊN PHỦ nghiệp
ưa che chở che đậy…
Đánh giá sự thành
công của lá số là bộ tứ Hoá, KHÔNG KIẾP DIÊU Y HÌNH. Tăng cường
thêm tính cách tình cảm còn có HOẢ LINH, bộ Văn tinh XƯƠNG KHÚC .
Tăng cường thêm sự mến mộ còn có các sao phong thưởng ân tặng… để
việc luận đoán thêm chính xác.
Lá số TỬ VI là số
mệnh của con người nhưng có người sinh ra nắm được số mệnh ấy, lại
có 1 số người bị người khác nắm giữ. Cho nên số phận của mình bị
người khác định đoạt. Toàn bộ lá số TỬ VI của mình ví như thân
thể của 1 con người. Chi tiết thú vị là có người lấy cái miệng
làm chủ mệnh, tức là cung Mệnh; có người lại lấy con tim, có
người lại lấy tay chân… làm Mệnh cung. Cho nên có người lấy cái đầu
làm lẽ sống, có người thành danh nhờ tay chân. Nhờ đó nhiều người
đoán được bệnh lý.
Lá số TV là của
mình, số phận như thế, cũng đừng vì xấu tốt trên cung số nào đó
để oán ghét cung đó. Rồi nhìn ánh mắt thù hằn cung ấy. Đó là sai
lầm trong nghiên cứu, vì cái nghiệp của ta như thế. Vấn đề còn lại
của chúng ta tìm cách hoá giải được chừng nào hay chừng ấy.
TVUD. BĐ
|
Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014
phượng hồng
Chút tình đầu
( trích thơ Đỗ Trung Quân)
………………………….
………………………….
Mối tình đầu của tôi có gì:
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ
Ngọng nghịu mãi…thành câm.
Bài thơ này được nhạc sỹ Vũ Hoàng phổ nhạc,
bài hát Phượng Hồng rất được phổ biến và được yêu thích. Vũ Hoàng đã đổi mãi… thành câm bằng đứng…làm thơ
nghe lãng mạn hơn. Vì nói trực tiếp không được phải mượn thơ nói, phù hợp
ý câu nhờ bài hát nói giùm. Nhờ nhạc
nói chưa đủ, thì nhờ thêm thơ hổ trợ chứ sao lại phải câm. Ai hiểu được người
câm nói gì nếu không hiểu được kí hiệu biểu thị ngôn ngữ của họ.
Bây giờ chúng ta thử Tử Vi hóa sơ lược
đoạn thơ trên nhé.
- Tình đầu: Tướng Khôi. Khôi chủ đầu tiên,
sau này thành xưa, thành cũ dễ thấy cảnh không rủ cũng đến nếu có thêm Phục
Binh. Trường hợp Tướng Quân thì luôn có Phục Binh xung. Tướng Việt là tình mới,
là phát sinh tình cảm, là khuôn mặt mới xuất hiện.
- Cây đàn nhỏ: Tấu Thư Văn Xương. Xương là nghe, còn biểu
thị sự xúc cảm, nên Xương Khúc có tính lãng mạn. Tấu Thư luôn có Kình Đà nên lúc thì cao bỗng, lúc thì trầm lắng.
- Nhờ bài hát nói giùm: Xương (Khúc) Bạch Hổ. Bạch Hổ là
tỏ bày, là cách nói có định hướng, nhưng cách biểu lộ này cũng hơi hãi. Nếu
Xương (Khúc) Thanh Long thì thổ lộ nhẹ nhàng hơn. Có Tấu Thư càng phù hợp.(
chú ý, Thanh Long không bao giờ gặp Tấu Thư, chỉ trừ hạn hành đi qua). Hay nhất
là Thiên Tướng Hồng Thanh Xương Khúc, nghe mà mê hoặc.
- Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu: đây là câu trở thành danh ngôn trong tình yêu, có ẩn ý
trách móc hoặc tự trách móc mình. Vì sao em không hiểu điều ta muốn nói? Hay
em giả lơ không muốn hiểu ?.
Lưu Hà? Vì
sao thế? Thiên Cơ là cật vấn, tra hỏi, thắc mắc. Lưu Hà là vì sao, vì cớ gì
mà vương vấn (Lưu).
Cơ Linh Hà Kị. Linh là hờn giận ngầm,
Kị là nghi ngờ. Nghi ngờ giận hờn mà tra hỏi. Nên nhớ Thiên Cơ luôn lục hội với
Thiên Tướng.
- gã khờ: Thái Dương Bệnh Phù. Ngày mệt mỏi.
Người đàn ông cảm bệnh. Còn chủ về người đàn ông không có lực. Trong bài này,
gã khờ mà không khờ. Ta chỉ khờ trước đôi mắt khuynh thành của em thôi nên ta là nạn nhân của em đó. Nếu có thêm Hư ta đúng là kẻ quá khờ dại, vụng về để rồi phải tủi thân vì ảo tưởng.
- ngọng ngịu mãi…thành câm: đây là cách Phục Hình, tức là Phục
Binh Thiên Hình. Chứ không phải Việt Toái Diêu là bệnh câm điếc. Phục Hình Hư Kị là
ngọng nghịu , là hình ảnh mang tính lập đi lập lại mà không rõ ràng. Hình luôn có Diêu tam hợp. Có thể dùng Phục Đà Kị để diễn ý sự thiếu tự tin gây cản trở luôn tái diễn mỗi khi muốn nói, nên nhớ Phục Binh nằm trong tam hợp Thanh Phi Phục, có Thanh Long là tiếng nói.
Cuối cùng thành câm hay là tình câm cũng thế, vì mượn cây đàn nói chỉ là hình thức thăm dò thôi. Đẹp đấy, hay đấy nhưng em nào có hiểu chứ! Nên em cũng câm luôn, để yêu thương thành cô quạnh đơn phương Tướng Cô Quả và hình bóng em là kỉ niệm không phai tàn trong anh Hình Ấn Tồn Tướng, dẫu là tình Tướng Hư.
Bài thơ không nặng tính đa tình diễm lệ,
mà ngược lại rất lãng mạn dễ thương của tuổi học trò. Một chút tình đơn phương
nhẹ nhàng. Nên hung sát tinh không có. Bài thơ kết hai câu rất xao xuyến, khiến
lão đây mỗi lần đọc lại càng bùi ngùi khó quên tuổi học trò của mình:
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa…
- Cự Dương Đà: mang theo ánh nắng, hay
cùng người đàn ông đi xa. Từ Ngọ là cung Ly biểu thị mùa Hè, ta thấy bộ Cự
Dương Đà ở Dần. Hoặc Thái Dương cư Ngọ tam hợp Cự ở Tuất hai cung có Đà hội ở Dần
cho tuổi Ất. Cách Cự Dương còn thấy từ cung Sửu, Mùi khi Tử Vi ở Tý Ngọ và Cự
Tý Ngọ hội Thái Dương ở Thìn Tuất thấy từ Dần trong cách Tử Phá.
Đà
Dương: là theo người đàn ông, còn là ngày xuống, là nắng tà, ở Ngọ ý chỉ chiều mùa hạ. Bởi đâu
đó, có lẽ trong em có hình bóng ai đó rồi.
Cự
Đà: mang theo ra đi, là cánh cửa đóng lại, là vẫy tay ly biệt, là khoảng cách giăng xa.
- Dừng lại là Triệt. Triệt Tồn là không
còn nữa. Ý câu thơ là em cùng mùa hè đi rồi, ngày tháng học trò qua rồi, tôi
không còn gì nơi đây vì đã mất em, mất luôn chút tình câm thơ mộng.
- nhớ ngẩn người: Tướng Quân Quốc Ấn, tam
hợp với Lộc Tồn. Lời ủi an phủ dụ rằng em ra đi nhưng em vẫn còn trong tâm tưởng của
ta, là ấn tượng khó phai nhòa.
- tà áo lụa nào xa: Thiên Y Thanh Long hạn
ngộ Thiên Hư, Lưu Hà. Tà áo xanh xuân, áo học trò nay chỉ còn là hư ảo, như
dòng sông Lưu Hà trôi xa. (Thanh Long luôn có Phi Liêm tam hợp chủ bay đi ).
Đầu năm nói chuyện tình , phải chăng tiểu
hạn Liêm Tướng Việt Khôi nằm trong Đại hạn TPVTL, như số phận phải gánh nhận?
Qua đây lão xin chúc quý thân hữu có một năm yêu thương tràn đầy.
Satrungkim
|
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
thiên mã
NĂM NGỰA NÓI CHUYỆN
THIÊN MÃ
Thiên Mã an theo năm
tuổi
và chỉ ở 4 cung Dần
Thân Tị Hợi
1-Ý nghĩa chung:
-Các phương tiện di
chuyển như xe cộ, tàu bè, máy bay...
-Con ngựa. Các loài gia súc.
-Tứ chi tức là tay chân.
-Sức kéo, mã lực. Công sức. Sự đi lại.
2-Bạn cưỡi con ngựa
nào?
Đừng tưởng Thiên Mã chỉ di chuyển bằng
xe cộ mà thôi. Vì còn là tay chân nên đi bộ hoặc bò lê lết cũng là nó. Lá số
nào mà chẳng có Thiên Mã. Một Mệnh THÂN Tật ôm Thiên Mã xấu như gặp Không Kiếp
dễ có sự thiệt thòi về tay chân.
Một điều cần nhớ là Thiên Mã luôn gặp
Tang Hư Khách. Kẻ giang hồ không có ngựa cưỡi như Djingo tay súng thần kì thì
cũng bộ hành như hiệp khách thần kiếm, lâu lâu phi thân bay vèo cho đỡ mỏi
chân. Ngày nay ôm Honda phân khối lớn lạng lách …giật đồ thiên hạ chơi…Suy
cho cùng cái nào cũng có tốt có xấu. Có người cả đời chẳng dám tự cầm cái
ghi-đông xe đạp chớ nói chi một mình đi xe máy; có người tưởng cái lề đường
luôn an toàn nên thích cuốc bộ tà tà. Thế mà, “bùm” một cái đời đi toong cũng
vì xe cộ. Cái nghiệp yên hùng như
các cô cậu Mã Hỏa cũng vậy thôi, có ngày sẽ được nằm xe còi hụ cũng không còn
hơi sức mà rên rỉ…
Dưới đây xin lược sơ một số Ngựa đáng chú ý:
-MÃ HỎA LINH: gọi là Chiến Mã. Mã này có câu “Hỏa phần Thiên Mã bất nghi viễn hành”, ngựa ra chiến trường là đối
mặt với nguy hiểm rồi. Ở thành phố nghe xe hú còi ưu tiên thì một là xe cứu hỏa
hai là xe cứu thương, dù đang đi ta cũng phải khẩn cấp nhường đường, nếu
không, ta dễ theo Hỏa Mã về phòng cấp cứu ngay.
Mã Linh là tay chân nhanh nhẹn; là
ngựa mang lịnh khẩn nên phản ứng nhanh. Tuy thế tránh gặp Kình Đà vì dễ bị
thương tật.
-MÃ KÌNH ĐÀ:
Mã Kình: chống bằng tay chân; cũng
là ngựa chiến. Kẻ trên ngựa. Ngựa chạy trước.
Mã Đà: Ngựa chạy sau. Xuống ngựa.
Theo ngựa chạy loanh quanh. Bôn ba, vất vả…
-MÃ KHÔNG KIẾP: nạn về xe cộ, tay
chân như bụp nhau, mất xe, chạy xe bị cướp. Công sức bỏ ra nhiều nhưng thu lợi
ít. Xe lậu nếu thêm Hình Kị.
-MÃ TUẦN TRIỆT:
Mã Tuần: ngựa chạy lòng vòng. Về lối
cũ. Đi tuần tra, bảo vệ…
Mã Triệt: ngựa trên đường. Dang dở.
-MÃ HÌNH: ngựa bị hành hạ. Dễ bị
thương tích.
-MÃ DIÊU-Y: chạy xe mù quáng. Mê
xe. Có dâm tính.
-MÃ KHỐC KHÁCH: có sách cho là tiếng
nhạc ngựa; thực ra đây là khách đi đường kể lể, than thở điều gì đó. Ở đây có
Phượng Các hội hợp nên dễ gây chú ý.
-MÃ BINH: phục vụ bằng tay chân, ví
dụ nghề sửa xe chẳng hạn. Phục Binh có tính quân sự nên cũng hợp phục vụ
trong quân đội.
-MÃ KỊ: người lính kị binh. Người
cưỡi ngựa. Còn có ý là ghét làm việc bằng tay chân, không thích lao động tay
chân.
-MÃ HƯ: xe cộ dễ hư. Tay chân vụng
về. Tay chân dễ dị tật.
-MÃ HAO: tốn kém vì xe cộ. Tốn tiền
do đi lại nhiều. Tốt là dễ mua bán xe.
-MÃ TANG: dễ té ngã. Xe tang. Xe chạy
đường hẹp.
-MÃ LỘC: lợi cho đi lại mua bán. Xe
chở tiền.
Phơn phớt thế thôi, muốn rộng hơn cần
kết hợp thêm và luôn chú ý Hung Sát tinh thường bất lợi cho Thiên Mã. Và vì
luôn gặp bộ Tang Hư Khách, các Chính tinh như Sát Phá Tham càng bất lợi, nên
cần gặp Phương Các mới dễ chịu.
Năm Giáp Ngọ chú ngựa này về trú
cung Thân, cung này có mỏ kim loại như…bô-xít, không chừng có vàng cũng nên.
Đường lên mấy mỏ này chỉ là đường mòn nhỏ hẹp, ngựa đi không khéo là “sưng khớp”
xấu nữa là “đai”.
Lối vào mỏ có bảng đề Lưu Tang Môn,
anh chàng bước sâu vô một tí thấy ghi Lưu Phi Tang nghe rờn rợn trong mình rồi.
Luồn lách vào gặp đường bít Triệt, với khoảng sáng Dương Kị Hư ảo ảo lạ kì tưởng
là ánh vàng chấp chới, vội vàng chân Phi Mã hai tay lùa cào vào mình đống vàng
mà thật ra là bụi…bô xít cặn…
Bên ngoài kia, có tiếng nữ khách dừng
ngựa lên tiếng thở than Khốc Khách Phượng Thanh Triệt Mã:
Đau lòng kẻ ở người
đi
Lệ rơi thấm đá, tơ chia
rũ tằm
( Kiều-Nguyễn Du)
Satrungkim
|
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
lời cảm tạ
11:48
No comments
LỜI CẢM TẠ
Gia đình
chúng tôi vô cùng cảm tạ:
- Các Tổ chức Hội đoàn Tôn giáo và xã hội.
- Các Công ty, Doanh nghiệp.
- Quý Bà con Thân quyến nội ngoại gần xa.
- Quý Bằng hữu, Thân hữu mọi
nơi.
Đã đến cầu kinh, chia sẻ, ủi an và đưa tiễn
Chồng, Cha, Ông, Ông Cố của chúng tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng là:
GIOAKIM
NGUYỄN NGỌC QUÊ
Sinh 10-01-1930
tại Quảng Trị
Ra đi lúc
20g10, ngày 05-01-2014 tại tư gia Xã Phạm văn Hai,
Huyện Bình Chánh, Tp.HCM
Hưởng thọ
84 tuổi.
Sự chân tình của Quý vị là niềm an ủi lớn
lao cho gia đình chúng tôi
Trong lúc tang gia bối rối khó tránh những
điều sơ suất.
Kính xin Quý Vị niệm tình lượng thứ.
Tang gia đồng cảm tạ
Quả phụ:
Nguyễn Thị Để
Con Trai
Trưởng: Nguyễn Ngọc Cẩn (satrungkim)
Và các
con cháu.
|
Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013
HÓA KỊ
|
MÂY LANG THANG
(VIẾT VỀ SAO HÓA KỊ)
Mây, sao còn bay mãi không quay về
đây?
Sao còn lờ lững che ngang rừng cây? Sao còn hờ hững với tôi từng giây? Hay còn mơ nghĩ đến ai nào đây?
Mây, xin dừng chân đến bên tôi một
đêm
Xin đừng bay chốn môi hôn thật êm Xin đừng nghe gió dâng lên thật cao Xin đừng ân ái với muôn vì sao…
Đời tôi đã xót xa nhiều cũng vì yêu
Niềm thương nhớ biết đến bao giờ làm mây quên lãng Chào mây nhé, mây bay về, về phía trời cao Ôi niềm ao ước, mối tình tha thướt như làn mây lướt. Mây, mây buồn mây khóc mỗi khi vào mưa Hay là mây nhớ mối duyên tình xưa Khi tình chưa biết đớn đau là chi Khi dòng nước mắt chưa hoen vào mi Mây, mây còn phiêu lãng đến bao giờ đây ? Mây còn ngơ ngác lang thang về đâu ? Xin dừng chân nói với nhau một câu xin đừng câm nín vơi nhau dài lâu
Đây là một bài hát
ngoại quốc, tiếng Pháp là “Toi” (đọc là toa), có nghĩa là anh ơi, em ơi...Lời
Việt hình như của Nam Lộc. Nhưng thật ra đây là bài country Đồng quê Mỹ có
tên là A cowboy’s work is never done của Sonny &Cher.
Thôi thì, theo lời Việt
Mây lang thang cho đúng nội dung bài viết.
“Toi” hay Mây ẩn tàng
một tên gọi, có thể là Vân, tác giả dùng hình tượng mây để biểu thị một cái
tên, về một người với tính chất chuyển động trôi nổi thật tài tình. Em như
mây phiêu lãng, bay hoài không mỏi sao cưng; tưởng đôi lần thành mưa sẽ không
còn bay nữa, nhưng nước mắt chưa hoen vào mi, em chưa biết khổ đau là gì nên
em còn bay vô tư. Ta thì ngước mỏi cổ nhìn em bay đi bay đến mà choáng váng,
cũng muốn được bay theo em. Bài hát miêu tả tâm trạng tình cảm phức tạp nhưng
nhẹ nhàng đầy tính nghi ngờ pha chút hờn dỗi, và rất lãng mạn.
Vậy em là ai rứa “Toa”?
-Anh ơi, em là Hóa Kị đây. Hay ho gì mà đụng vào em
chứ. Đụng vào em dễ sinh sự lắm. Muốn níu em lại anh phải có Khoa, Quyền, hoặc
Thanh Long, Lưu Hà. Lúc đó anh sẽ thành rồng bay trong mây ngũ sắc huyền ảo,
là cơ hội cho anh làm điều kì lạ tuyệt vời, hai ta thành Long Vân hân hoan mở
hội “Hàng Việt Nam chất lượng cao”.
-Anh chẳng có gì
ngoài con Thiên Không cả, được
không em?
-Ái chà, được quá đi
chứ với điều kiện không thấy mặt thằng Địa
Kiếp, có thằng này nguy hiểm lắm. Nếu thế, anh là bầu trời mênh mông còn
em là mây, tha hồ phiêu lãng trong trời anh, cũng là không ghét em đâu, không
cấm em, không nghi kị em mắc chi em lại
ghét anh.
-Anh sợ là…
-Sợ là em đây, Hóa Kị
đây. Ai thấy em cũng sợ cả.
-Đừng nói thế.
-Đừng cũng là ả này đây anh ơi. Vì thấy em nên anh mới nói:
Sao còn bay mãi không quay về đây? Mây
còn phiêu lãng đến bao giờ đây? Cơ Phục Hà? Sao em Đào Lưu hồ hải mãi. Tới hạn Phục Binh
nhớ quay về nhé.
Sao còn lờ lững che ngang rừng cây? Lờ lững là Đà Hư, chìm không chìm
nổi không nổi, y như giả đò chìm vậy. Che ngang là Đà Kị.
Sao còn hờ hững với tôi từng giây? Hờ hững, biểu tỏ tình cảm lạnh
lùng đó là Linh Tinh, Linh Kị tôi ghét sự lạnh lùng ấy lắm.
Hay còn mơ nghĩ đến ai nào đây? Câu này đúng là nghi ngờ. Tồn Tướng Ấn, còn nhớ về ai
đó. Nếu nghĩ tới mà thấy ghét, thấy cay đắng thì thêm Kị.
Xin đừng bay chốn môi hôn thật êm Cự Phi Kị, bay tới đó ghét lắm, vì
ghen mà nói thế, êm ái nổi gì với cái môi Cự Kị chứ.
Xin đừng nghe gió dâng lên thật cao Linh Xương Đà Kị đừng nghe theo lịnh đó vì Linh Kị còn là lịnh cấm,
như cấm hôn nơi công cộng, cấm đậu xe, cấm đổ rác. Xương Kị cũng là đừng nghe, nếu nghe chỉ toàn lời đố kị, kì quái,
ganh ghét. Xương Khúc Kị cũng là
cách giấy tờ rắc rối, nhiêu khê đóng con dấu thôi mà cũng hạch sách, photo
công chứng cái CMND thôi mà cũng chờ cả buổi; nghe kiểu này ức chế dễ làm điều
bậy bạ mà..chết, nên sách xưa gọi Xương Kị là yểu mệnh
Miêu nhi bất tú Nhan Hồi,
Văn Xương ngộ Kị uổng đời tài hoa.
Miêu nhi bất tú, lúa
chưa ra hoa đã héo lá úa tàn rồi. Thật ra không dễ yểu thế đâu, nhưng gặp rắc
rối mà buồn thúi ruột thì có.
Gió là gì ta? Cái
không thấy nhưng biết có, đúng không? Thiên Hư được chứ? Vậy Xương Kị Hư là đừng nghe lời hư ảo mà
sinh hư sự.
Xin đừng ân ái với muôn vì sao, anh tưởng tượng dữ quá thành ra
câu này thật khó nói, nhẹ nhàng thì Tướng Quân hay Thiên Tướng ngộ Kị, cấm
yêu, đừng yêu, thêm Đào cho nó thấm đẫm ái ân; đừng trao gởi chi cả, ta ghét
cái mặt đó lắm rồi.
Đời tôi đã xót xa nhiều cũng vì yêu, Tướng Khốc, nước mắt vì yêu, có
thêm Kị là tình oan nghiệt đắng cay. Vì yêu mà thành oán ghét, muốn khóc mà
khóc không được càng oán ức thêm. Tình đớn đau mà có uất hận thù oán là thêm
Địa Kiếp. Qua đây, hãy nhớ cho gặp Tang
Kị là ngày giỗ đó anh; có thể là
chiếc khăn sô cho một cuộc tình Tướng
Tang Kị, một ai đó mất, hoặc là
ngày giỗ chạp của mình.
-Ghét em ghê.
-Thấy em tức là thấy ghét rồi. Em đi đâu người ta cũng
sinh lòng ghen ghét, khiến em phải
ghét lại. Thấy mặt em là người ta nhăn nhó như bị bao rồi. Người ta gọi em là
đồ ám khí, ám tinh, thứ gây trắc trở, cản trở, cắn em một phát miệng ngậm đắng
cay, em chỉ có hung họa, nhất là khi em mê si theo ai đó, hoặc ai mù quáng
theo em liền bị gọi là Diêu Đà Kị,
vì có em mà đời họ chìm lĩm trong bóng tối u mê, làm như em có bùa yêu không
bằng.
Em là hình ảnh của
nghi ngờ đố kị, của sự sai phạm, sai luật. Hình Kị là hình ảnh bất kì gã chính tinh nào cũng sợ, từ ông vua
cho đến phó thường dân. Ôm bộ này nhẹ nhất là khắc khổ cực hình do bị hành hạ,
nếu là con cái thường bị hình phạt roi vọt, học sinh thì dính điểm 0 còn bị
phê vô lễ, vô giáo dục. Vợ chồng thì thấy trên giường sẵn sàng tờ ly hôn li dị.
Quan chức dễ dính hai chữ “duyệt, vào
nhà đá”.
-Em nói khiếp quá!
-Đó, đó!! Khiếp cũng là em nhé! Khiếp hãi, kinh sợ, khiếp sợ, ghê quá, ớn
lạnh quá! Các từ tương đương như
thế. Nên ghét ra mặt là Triệt Kị
đó. Bộ này hãi lắm, nhất là mấy lão Tử Vi, Thiên Phủ, Thiên Tướng rất sợ. Lộ
ra sự ganh ghét. Ghét mà bị bỏ, bị phế, bị cắt chia…vì coi thường điều cấm kị.
-Anh muốn…
-Muốn yêu em dài lâu
chơ gì? Không được đâu. Liêm Tướng yêu dài lâu gặp Kị em đây là cái dài lâu ấy
cực hình lắm; tù tội dài lâu thì có. Cô gái Liêm Kị khắc nghiệt lắm, yêu ai dễ
hành hạ nhau lắm. Chữ trinh đáng giá
ngàn vàng còn đâu anh ơi là anh.
-Không lẽ em chẳng
yêu ai được sao?
-Có chứ nhưng phải có
bằng Hóa Khoa, hoặc Quyền uy tín, và Cát tinh mới được. Như Vũ Kị là kì tài. Cơ Kị là khéo tay tài giỏi. Lương
Kị là may mắn kì lạ. Đồng Kị
là thần đồng. Tử Vi Kị là huyền bí
kì ảo.
Còn
mấy lão Sát Phá Tham hoàn tòan bất lợi. Này nhé, Sát Kị sai lầm đố kị, ghét mà giết, giết lầm hơn bỏ sót. Phá Kị thường hát bài “Đừng bỏ em một mình”. Tham Kị tham lam đố kị, ham hố bị trách
là tham lam kì quái. Nhiều ý lắm, tùy tình huống mà diễn thôi.
Các tuổi bị Kị biến hóa chới với:
Giáp: gã Dương Kị công khai đáng ghét, bị đàn ông ám. Ngày u ám, thấy là
ghét, nên giương con mắt không nổi.
Ất:
Âm Kị bị bà ám. Đêm ám mộng
nàng Hằng Nga móng nhọn đâm vào tim.
Bính: ả Liêm Kị theo dõi, moi móc, ả này thích dấu còng số 8 trong túi
xách.
Đinh:
mụ Cự Kị lải nhải bài “Biệt
ly, nhớ nhung từ đây, nhà này phải chia cho tui 100 cây”.
Mậu: anh chàng Cơ Kị khéo giỏi mà cũng đáng ghét vì cái gì cũng thắc mắc, đánh dấu
hỏi. Lợi dụng cơ hội.
Kỷ: Khúc Kị loại cấm thư, thơ văn có tính phê phán. Đoản khúc lạ
lùng.
Canh: Đồng Kị đứa bé lạ kì ta mong muốn nhưng chắc gì có. Vì tui ghét con
trẻ đi chung lắm.
Tân: Xương Kị tiếng đàn mê hoặc, lẳng lơ gọi mời. Đàn bà con gái chớ nghe đờn Cò (ca dao) nhé. Kẻo lòng mềm yếu, mụ
mẫm mà sinh bệnh hoạn.
Nhâm: chàng Vũ Kị kì tài đến kì quái. Như Hitler nhếch bộ râu mép cả thế giới
điêu đứng.
Quý: gã Tham Kị ham vui, ham ăn mà bị ghét. Thưa bác sĩ, chút bì thư nhỏ
mọn này để bồi dưỡng cho ngài uống nước giải khát, ừa, thế là ngài nhanh
chóng tìm kiếm, thăm dò xem con vi trùng, vi khuẩn nào trên người bệnh nhân
đang thoi thóp đã mấy hôm…
- Em ơi, anh thấy em
đâu đến đỗi tệ. Vậy Hóa Kị nào đáng sợ nhất hả em?
-Anh cẩn thận ghê! Né
nổi không đó? Này nhé: Kị Hình, Triệt
Kị, Diêu Đà Kị, Tang Kị, Khốc Kị … như đã nói, các bộ sau đây cũng kinh lắm,
nên né:
Đào Kị Kiếp: nghi kị mà tạo ra họa nạn. “Tham cư Đoài Chấn thoát tục vi tăng, Kị
Kiếp lai xâm trần hoàn đa trái”
tu cũng chẳng xong đành trở về trần tục kêu “ái, ái!!”
Kình Kị Hỏa: “Kình dương Hỏa Kị một bài, hãm mà thủ mệnh ấy loài ác tinh”.
Tuế Đà Kị: ngôn ngữ bất nghi (không tốt), nói
lời cản trở có tính dụ dỗ. Thêm Cự Môn là
“ Tuế Đà Cự Kị phận nghèo. Một thân lên thác xuống đèo không yên”.
Tồn Kị: cái này mang tính thị phi, ta thường
nói “đồ trùm sò!” về người ích kỉ, keo kiệt hoặc là “đồ cứt sắt”. Bo của đáng
ghét. Lượm cái gì cũng bỏ vào tủ cất.
Úi dà, mệt quá anh ơi!
Anh bảo Xin dừng chân nói với nhau một
câu. Xin đừng câm nín với nhau dài
lâu. Thế mà em nói cả đoạn, cả bài rồi đó, hơn nữa em đứng lâu không yên.
Em đi đâu nói nhiều dễ sinh nghi lắm. Có duyên hẹn lúc khác em trải lòng nhé,
sợ anh nghe nhiều quá rối rắm thêm.
Suốt năm Quý Tị này em tạm trú xứ Tham Lang, có bộ Kị Lộc chọc
ghẹo, nhậu nhẹt, thách thức với chàng tham hám hạm ham chơi cho vui cũng chán
rồi. Sang năm Giáp Ngọ, em hẹn lão Thái Dương chơi vài chiêu múa may giương
oai, cho lão mù mắt chơi, em ghét cái ánh mắt dê xồm nóng hực như lửa cứ xoi
mói cả ngày bực bội của lão lắm.
Thôi, anh dễ thương
ơi! Chào anh nhé, mây bay về phía trời
cao. Cự Dương, em Kị Phi… nhé!.
Bái bai.
|






.jpg)


.jpg)
.jpg)







