Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

kí ức tháng 8

  

KÍ ỨC THÁNG TÁM

Bỏ quên ta trong trí nhớ
Đôi khi
Sóng sánh nắng mật ong
Dán lên chung cư chồng dính ô cửa
Chóng mặt những con đường trôn ốc
Mây quệt bọt sữa trên cây phố thèm chút
 heo may
Tháng Tám như chiếc bánh ga-tô
Bỏ quên ta đâu đó trong miếng cắn trẻ thơ
Những tiếng cười sóng vỡ
Tháng Tám gọi mây ngẩn ngơ
Câu nhớ thương trên lá khô
Nguệch ngoạc tỏ tình i tờ
Nụ cười giăng tơ trang sách vở
Tháng Tám về nhưng người không về nữa
Dòng sông buồn theo tiếng súng đi xa

Bỏ quên ta trong trí nhớ
Gót thời gian giẫm vỡ
Kéo lê qua xóm làng ngỏ phố
Giữa tiếng súng hòa bình
Tháng Tám lên men
Óc não lúy túy say mèm
Bật ói ngợi khúc quân hành
Tiếng cú đêm nghe dần quên nỗi sợ
Con sâu buồn quen trú ngụ trong cây
Nên mùa xuân không chịu thành bướm lượn
Rồi mùa thu mùa đông mùa hạ cũng
Xếp thời gian thành vòng đá chung thân
Tháng Tám co ro
Cờ xí đỏ
Những hình nhân chếnh choáng
Mặt đỏ
Rẫy núi buồn rụng nhánh cây khô
Giạt trôi về phố
Ngả ngớn động mạch hở

Tháng Tám thờ ơ cổ thụ
Sài-gòn 
Dường như vẫn còn chút gì mong manh xanh
Mây không heo may
Nên không có lá vàng bay
Mỏng mơ tia nắng mật vắt qua góc quán
Soi lá phổi thở than
Lờ nhờ đôi mắt phố
Tháng Tám sụt sùi mưa
Bỏ quên ta trong trí nhớ

                                      Saigon, 06-8-2017









Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

TƯỢNG ĐÀI VÀ MẸ



TƯỢNG ĐÀI VÀ MẸ

Xoay tròn quảng trường những cần cẩu cà rỡn
Động cơ cào xé rú gầm
Cổ thụ chết gục xuống kho mộ không tên
Giàu thêm cho lũ có tên
Hình nhân lộ ra sự đay nghiến
Nghệch ngỡm ánh mắt vô nhân tính
Nghênh ngang tụng ca trí tuệ trong não thạch ỉm im
Khinh khỉnh trá hình thương mại hóa
Món hời tranh nhau đấu giá
Linh hồn thần tượng giòi rúc cõi vô hồi
Móc họng mửa máu tươi
Phố tóe mùi tanh tưởi
Vô vọng tản cư về phía mặt trời
Rú rừng nhão mồi hôi
Mắt đỏ
Thở
Không kịp ngáp
Người đông đúc hoang mạc
Nghi kị lết chân trần bong vữa

Con đường xẻ núi chạy về đêm trăn trở
Cải tạo cánh đồng xanh
Vườn rau ra lộc đá
Bà mẹ anh hùng nhìn công viên lạnh giá
Nhoi nhói vùng thắt lưng hồi tưởng ngày
                                      thai nghén những thằng con
Chúng quên về, ồ chúng quên mẹ mỏi mòn
Mảnh bằng lệch khung nhện giăng góc tủ
Lủng lẳng tua chỉ đỏ xoay xoay mấy đồng xu
Nhập nhòe di ảnh hiện hư thực trong
                                                         tiềm thức già nua
Khói hương bám vào trí nhớ mập mờ
Vết cắt thời chiến tranh tái mủ
Ngoái lỗ tai đặc ráy giọng hành khúc chạm trỗ
Loáng thoáng bóng dáng mình trên
                                                đế tượng hiên ngang
Mẹ nằm dọc mẹ nằm ngang
Trầm mặc sờ núm vú xệ nhăn
Lì phẳng vệt nước mắt run khô tự bao giờ
Đấm ngực cười vô cớ
Nghễnh ngãng tính ngày đứa con gái về thăm
Ngón út duỗi, ngón cái co lộn tùng phèo năm tháng
Chồng chéo hình khắc vầng trán
Giấc giật mơ hoãng
Vô hình chờ và sợ
Líu ríu thắp nén nhang gọi nhớ
Đài đá sần sùi mồ
Lơ láo mắt và miệng cười hí hố
Dường như
Quên mình đã biết khóc
Tự bao giờ.

                                                  Cai Lậy, 27/7/2017
                                                           Nhân ngày TBLSVN



Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

một ngày...hót



MỘT NGÀY...HÓT

Chẳng vì nhúm sâu trong lọ
Chẳng vì cọc tiền cá độ
Chẳng vì sự đắc thắng
Chúng nó
Nhốt mùa xuân trong lồng
Chiền chiện
Hót
Không thể không
Chúng ễnh ưỡn đi
Chúng khinh khỉnh nhìn
Chúng khệnh khạng cười
Chúng u mê nói
Chúng tự sướng bài hát gươm dao
Chúng bị lập trình não
Chúng bị cài tim máy
Chúng chả biết gì nhân ái
Chúng nó
Nhốt mùa xuân trong lồng
Chiền chiện
Hót
Không thể không
*
Rướn cổ hướng mỏ lên trời
Tiếng hót bay về miền cát trắng
Rúc giữa bụi tràm chổi và sim dại
Tổ non
Thơm mùi cải xanh
Thơm mùi dưa đỏ
Thơm mùi bí vàng
Thơm mùi khoai tím
Mùi cỏ gai ngược gió lăn trái lên cồn
Mở hừng đông
Ngư dân gánh chạy lên chợ quận
Hương biển tỏa giữa cánh đồng
Giai điệu giăng cánh vẽ mây trời thủy mặc
Tự do
An lành
Chiền chiện
Hót
Không thể không
*
Quãng 8 nhảy va vào biến âm
Khô rốc luống cày
Gió du ca mồ côi chạy
Đất mồ hôi chát chai
Trở muối vòng thép gai dự án
Người quen vội đi
Người lạ vội đến
Nhà máy ầm rên
Khói phùn phụt phun
Phi lao chết trần truồng
Bãi cồn mồ cao chất thải
Cá ngửa bụng ngắc ngoải
Biển ói mửa lấp sóng nhoài xa
Chìm phơi màu đen mù
Cánh gãy ngày lũ xả
Giạt trôi về bờ lạ
Hồi ức bi hờn kéo căng dây đàn
Chuỗi âm dồn tăng tốc độ
Chết
Ngày vỡ giọng
Biển
Cồn
Vườn
Đồng
Bầu trời trong
Chúng nó
Nhốt mùa xuân trong lồng
Chiền chiện
Hót
Không thể không.

                        Tam Bình-Cai Lậy 30/7/2017




Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

xin làm cơn mưa nhỏ



XIN LÀM CƠN MƯA NHỎ


Xin làm cơn mưa chờ đợi

Về ươm vườn lá chiều hôm

Đừng rơi hạt lên phố rộn

Ngòm đen cống lũ ngập đường

 

Xin làm cơn mưa mùa gọi

Thầm thì mặt nước xanh trong

Đừng rơi trên sông thải độc

Cây bờ ủ dột héo hon

 

Xin làm cơn mưa nhẹ mỏng

Vui chân trẻ hát cỏ đồng

Đừng rơi trên công trường lớn

Cong co giấc trẻ mùa đông

 

Xin làm cơn mưa thơ dại

Lăn theo nét trán người già

Chảy trôi một đời nghiệt ngã

Nhẹ mang vai gánh đi xa

 

Xin làm cơn mưa nũng nịu

Ngọt hôn đôi lứa trao nhau

Đừng rơi trên môi đài tượng

Đá trơ hạnh phúc tan mau

 

Xin làm cơn mưa hờn dỗi

Rối tóc hương gió lùa về

Thấm quanh má môi tội lỗi

Phấn tình mỹ phẩm trôi đi

 

Xin làm cơn mưa thỏ thẻ

Trên vai vơi gánh ưu phiền

Ru em giấc mơ vô nhiễm

Mai tình ủ ấm đời yên

                                

                                  satrungkim

                                    Cai Lậy, TG 25/7/2017




Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

MÊ TĨNH





Năm ngón trái nổi gân xanh tái
Năm ngón phải lổm cổm gân vàng
Đêm trườn trên sóng mũi
                     ám khói nicotine
                              và hơi cồn ngâm rắn
Em trượt té lõm nhân trung lún phún râu rêu
Ngày tê liệt háng trơ nụ hôn vịt
Môi dày thêm nợ đời
Tay dày thêm da bụi

Xoa bóp cho giãn máu tươi
Huyệt thận du mất cảm giác
Phút co giật của cái chân giãy đạp
Ta văng khỏi đời em
Biền biệt buổi đất cày lở dở
Chờ cơn mưa miền núi không thấy về
Từ đó ta đi làm thuê
Chạy quanh những hẽm phố
Không quen ổ gà ổ chó
Té nhào lộn cổ
Không quen lũ bảng cấm nhấp nhô
Khựng người mất túi
Không quen những con số
Ta tính sai đời mình
Tham vọng trút hơi trong góc xó
Giẫm lên bước ra phòng trọ
Vướng sợi tóc em trên mép cửa bong sơn
Tham vọng đôi khi hóa thân lạ thường
Móc vào họng kéo ta lên bằng cần cẩu
Chân không chạm đất vi vút lượn chao
Ảo ảnh muội mê ngọt ngào
Quên sự đớn đau lúc va vào tường đá
Vỡ tim
Giật mình
Khạc máu ra mà chưởi
Tổ mẹ đời
Tổ mẹ cái xã hội
Ngắn hơi 
Máu rơi ngược vào mình
Tham vọng biến hình rắn độc
Rón rén bú ngực non
Vắt chân lên cửa sổ
Mon men dưới háng tròn
Tham vọng im ỉm nằm cong
Phì phò ngủ ngáy

Năm ngón phải nổi gân tím tái
Năm ngón trái móng giộp bong da
Cộng thêm mười ngón chân già
Em chia ta đếm quáng gà lại nhân
Dài tay em hái cọng xanh
Ngắn tay ta lượm cọng gần vàng hiu.

                                           Cai Lậy, TG 24/6/2017

MỘT NGÀY...KHẠC




Ban mai vụt nhanh qua ô cửa kính
Khạc nhẹ chút nắng non
Lũ sương mỏng mơ chết dần sau một đêm ôm ấp vô vọng
Nơi hóa kiếp của sương là lá, là đất
Chậu hoa sau cửa kia không biết tỏa mật
Trơ trẻn chen vào khối bê tông chồng chất
Dịch nhớt vo tròn đùn lên mô hình mộ địa
Loài giun đất ngụy trang bản thể
Có những giá trị không có ý nghĩa
Có những ý nghĩa không có giá trị
(chẳng nhớ ai đã nói thế)

Thức dậy không thèm đánh răng
Khạc vào lỗ cống

*
Trưa những ồn ào tăng độ nóng
Đỏ thêm tấm băng rôn uốn chùng chùm dây điện lòng thòng
Phố khạc bản tổng phổ không đúng quy trình hòa âm
Nhưng đúng quy trình biểu diễn tạp lục của
                                                                   trí tuệ bầy đàn
Thần dân bịt mồm gồng mình chạy nhanh qua những
                                                                bãi đờm nhầy nhụa
Khạc ra
Từ bệnh căn tính của nhà vua
Khẩu quyền và nhục dục vô độ

Chẳng cần xỉa răng
Đốt điếu thuốc và khạc

*
Buổi chiều hôm khạc mảng mây khói ám
Bẽn lẽn những vì sao lấp liếm che thân
Sương lạc quanh chóp cao tầng
Lẻ loi trườn xuống dòng sông nhiễm tạp
Đôi bờ văn minh rác
Thần dân trở về giữa cơn mưa đặc quếnh vi trùng
Khạc ra
Từ bệnh căn tính của nhà vua
Đần độn và lọc lừa

Tắm táp đôi khi cũng thừa
Khạc vào bản tin thời sự

*
Đêm khạc thờ ơ vào bụng đói
Thần kinh tọa mệt mỏi
Né rúc vào xó tối
Vỗ về sự mơn trớn của muỗi
Hút máu giấc mơ

Bịt tai khạc vào gợi nhớ
Lạc vào rừng xưa
Con suối lờ nhờ trôi theo hơi thở
Ngộp phổi
Khạc vào bóng tối
Bóng tối khạc vào tôi.

                                 Tiền Giang 28/6/2017